"Dennis thiếu gia kích động gào lên với lão gia... 'Ai nấy đều nhìn ra được, ả đàn bà kia gả cho người chính là vì mưu đồ đoạt lấy tài sản nhà chúng ta, chỉ có người là vẫn còn bị che mắt không biết gì! Người đã già đến hồ đồ rồi, bị ả làm cho mê muội. Con tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn chuyện này xảy ra, nếu người không chịu gạch tên ả khỏi di chúc, con sẽ tự nghĩ cách khác!' " Ba Đốn bắt chước giọng điệu của người trong cuộc thuật lại: "Thiếu gia vừa dứt lời, lão gia nổi trận lôi đình gầm thét, ngay sau đó tiếng súng vang lên. Lúc ấy ta thật sự hoảng hồn, suýt chút nữa đã ngã từ trên cây xuống. May mà ta ở gần thân cây, kịp thời ôm chặt lấy rồi trượt xuống. Sau đó nữa... ta chạy vào trong nhà, gặp được mọi người ở hành lang lầu hai."
Tên Ba Đốn này thoạt nhìn là một kẻ thật thà, tâm cơ không sâu, chỉ là hơi thích hóng chuyện. Hạ nhân trong hào môn đại tộc hứng thú với chuyện xấu của nhà chủ cũng là lẽ thường tình.
Phong Bất Giác cho rằng, lời kể này của Ba Đốn có thể có phần thêm mắm dặm muối, nhưng ý tứ căn bản ắt hẳn không sai lệch nhiều. Thế là Giác ca ướm hỏi: "Nói như vậy... ngươi cho rằng cái gọi là 'nghĩ cách khác' này chính là..." Hắn đưa tay làm động tác cứa cổ.




